Website kinhnghiemdayhoc.net
Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Hồng Minh.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Dành cho giới trẻ >
EM TIN VÀO ĐIỀU ẤY
Cô gái xinh xắn ở Tây nguyên lại đem lòng yêu thương chàng trai xứ Nghệ không lành lặn. Tình yêu của họ nảy mầm rồi đơm hoa kết trái. Không chỉ trân trọng hạnh phúc của mình, họ còn gieo hạnh phúc cho những người khuyết tật…
Năm 2002 Nguyễn Thị Minh tới TP Vinh (Nghệ An) phụ trách lớp dạy nghề của Trung tâm nuôi dạy trẻ tật nguyền ở phường Quang Trung. Những lần lên lớp, cô giáo trẻ thường để ý chàng học viên khiếm thính Mai Hồng Quân hiền lành, sáng dạ. Minh không ngờ trong lòng Quân tình cảm dành cho "cô giáo" cũng đã lớn dần… Một buổi chiều cuối tháng 5-2002, sau buổi học cuối cùng trước khi nghỉ hè, Minh nhận được mảnh giấy dưới hộc bàn mình: "Mình yêu Minh mất rồi, Minh có biết không?". Trái tim Minh mách bảo đó chính là Quân, và cô gái mang theo những rung động đầu đời về Tây nguyên…
Hết hè, Minh trở ra Vinh tiếp tục đứng lớp, những mảnh giấy dưới hộc bàn ngày một nhiều hơn. Điều Minh chờ đợi cuối cùng cũng đến. Đó là buổi học kết thúc khóa học, Minh nhận được mảnh giấy ở "hộp thư” quen thuộc: "Ra về Minh chờ Quân ở ngã tư nhé, Quân có chuyện riêng muốn nói". Vừa mừng vừa run, cô gái ra chỗ hẹn, e thẹn nép mình sau gốc cây chờ đợi. Năm giờ chiều, từ góc phố Quân cầm bó hồng đỏ thắm rảo bước đến ngã tư.
Trên con đường rợp bóng hoa bằng lăng, Quân trao Minh lời tỏ tình đầu tiên trong đời, lời tỏ tình không thành tiếng, chỉ là những ký hiệu thủ ngữ và ánh mắt chan chứa hạnh phúc: "Anh yêu em nhất trên đời này, hãy để anh là chỗ dựa cho đời em nhé”. Minh đặt tay vào ngực, mắt ngấn lệ: "Em đồng ý, em nguyện theo anh suốt cuộc đời này". Quân ra dấu: "Anh là người không lành lặn, em không sợ sẽ vất vả sao?". Minh lắc đầu: "Không bao giờ anh ạ, em tin vào tình yêu!".
Hết khóa học Minh được luân chuyển về quê nhà Đắc Lắc. Hai tháng trôi qua với Minh dài như cả thế kỷ, còn Quân thì nỗi nhớ thương giằng xé trong lòng. Không chịu nổi, chàng trai nhảy xe vượt hơn 600km vào Đắc Lắc thưa chuyện với bố mẹ Minh.
Lần đầu đến nhà người yêu, Quân hầu như mất hết hi vọng cưới được Minh. Bố Minh nổi giận, còn mẹ cô ràn rụa nước mắt. Cả hai phản đối kịch liệt, sợ con gái sau này vất vả vì có người chồng khuyết tật. Lạy bố mẹ một lạy, Minh nói: "Chúng con yêu nhau chân thành. Con tin tình yêu sẽ làm nên tất cả. Chúng con sẽ hạnh phúc, chỉ mong bố mẹ tin và bằng lòng!". Ngập ngừng giây lát Minh nghẹn ngào: "Còn không thì xin bố mẹ tha thứ cho con, con đã quyết theo Quân suốt cuộc đời". Không thể nói gì, Quân rơm rớm nước mắt và ra dấu cho Minh "dịch": "Hai bác yên tâm, con hứa sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Minh, sẽ không làm Minh vất vả”. Tình yêu của hai người đã thuyết phục được gia đình Minh, chiến thắng được những lời đàm tiếu…
Ngay tháng sau, Minh theo Quân trở ra Nghệ An, đám cưới của họ giản dị nhưng ngập tràn hạnh phúc. Không chỉ có gia đình mà những người biết chuyện tình của họ, những học viên ở trung tâm dạy nghề đều tham dự lễ cưới và chúc phúc cho đôi bạn trẻ.
Sau đám cưới, hai vợ chồng gom góp được ít vốn mở cơ sở sản xuất rèm cửa, chăn màn trên đường Nguyễn Văn Cừ, TP Vinh. Nơi đây đã trở thành mái ấm của 22 thành viên khuyết tật. Hằng ngày Quân tất bật với phân xưởng lo nhập - xuất hàng, còn Minh bận bịu với sổ sách rồi hướng dẫn từng đường kim, mũi chỉ cho nhân viên của mình. Hạnh phúc của họ đang hiện hữu từng giờ, từng phút…
Lê Hồng Minh @ 20:13 28/06/2009
Số lượt xem: 999
Năm 2002 Nguyễn Thị Minh tới TP Vinh (Nghệ An) phụ trách lớp dạy nghề của Trung tâm nuôi dạy trẻ tật nguyền ở phường Quang Trung. Những lần lên lớp, cô giáo trẻ thường để ý chàng học viên khiếm thính Mai Hồng Quân hiền lành, sáng dạ. Minh không ngờ trong lòng Quân tình cảm dành cho "cô giáo" cũng đã lớn dần… Một buổi chiều cuối tháng 5-2002, sau buổi học cuối cùng trước khi nghỉ hè, Minh nhận được mảnh giấy dưới hộc bàn mình: "Mình yêu Minh mất rồi, Minh có biết không?". Trái tim Minh mách bảo đó chính là Quân, và cô gái mang theo những rung động đầu đời về Tây nguyên…
Hết hè, Minh trở ra Vinh tiếp tục đứng lớp, những mảnh giấy dưới hộc bàn ngày một nhiều hơn. Điều Minh chờ đợi cuối cùng cũng đến. Đó là buổi học kết thúc khóa học, Minh nhận được mảnh giấy ở "hộp thư” quen thuộc: "Ra về Minh chờ Quân ở ngã tư nhé, Quân có chuyện riêng muốn nói". Vừa mừng vừa run, cô gái ra chỗ hẹn, e thẹn nép mình sau gốc cây chờ đợi. Năm giờ chiều, từ góc phố Quân cầm bó hồng đỏ thắm rảo bước đến ngã tư.
Trên con đường rợp bóng hoa bằng lăng, Quân trao Minh lời tỏ tình đầu tiên trong đời, lời tỏ tình không thành tiếng, chỉ là những ký hiệu thủ ngữ và ánh mắt chan chứa hạnh phúc: "Anh yêu em nhất trên đời này, hãy để anh là chỗ dựa cho đời em nhé”. Minh đặt tay vào ngực, mắt ngấn lệ: "Em đồng ý, em nguyện theo anh suốt cuộc đời này". Quân ra dấu: "Anh là người không lành lặn, em không sợ sẽ vất vả sao?". Minh lắc đầu: "Không bao giờ anh ạ, em tin vào tình yêu!".
Hết khóa học Minh được luân chuyển về quê nhà Đắc Lắc. Hai tháng trôi qua với Minh dài như cả thế kỷ, còn Quân thì nỗi nhớ thương giằng xé trong lòng. Không chịu nổi, chàng trai nhảy xe vượt hơn 600km vào Đắc Lắc thưa chuyện với bố mẹ Minh.
Lần đầu đến nhà người yêu, Quân hầu như mất hết hi vọng cưới được Minh. Bố Minh nổi giận, còn mẹ cô ràn rụa nước mắt. Cả hai phản đối kịch liệt, sợ con gái sau này vất vả vì có người chồng khuyết tật. Lạy bố mẹ một lạy, Minh nói: "Chúng con yêu nhau chân thành. Con tin tình yêu sẽ làm nên tất cả. Chúng con sẽ hạnh phúc, chỉ mong bố mẹ tin và bằng lòng!". Ngập ngừng giây lát Minh nghẹn ngào: "Còn không thì xin bố mẹ tha thứ cho con, con đã quyết theo Quân suốt cuộc đời". Không thể nói gì, Quân rơm rớm nước mắt và ra dấu cho Minh "dịch": "Hai bác yên tâm, con hứa sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Minh, sẽ không làm Minh vất vả”. Tình yêu của hai người đã thuyết phục được gia đình Minh, chiến thắng được những lời đàm tiếu…
Ngay tháng sau, Minh theo Quân trở ra Nghệ An, đám cưới của họ giản dị nhưng ngập tràn hạnh phúc. Không chỉ có gia đình mà những người biết chuyện tình của họ, những học viên ở trung tâm dạy nghề đều tham dự lễ cưới và chúc phúc cho đôi bạn trẻ.
Sau đám cưới, hai vợ chồng gom góp được ít vốn mở cơ sở sản xuất rèm cửa, chăn màn trên đường Nguyễn Văn Cừ, TP Vinh. Nơi đây đã trở thành mái ấm của 22 thành viên khuyết tật. Hằng ngày Quân tất bật với phân xưởng lo nhập - xuất hàng, còn Minh bận bịu với sổ sách rồi hướng dẫn từng đường kim, mũi chỉ cho nhân viên của mình. Hạnh phúc của họ đang hiện hữu từng giờ, từng phút…
Lê Hồng Minh @ 20:13 28/06/2009
Số lượt xem: 999
Số lượt thích:
0 người
 
- Bài thơ tình hay khiến chúng ta phải suy ngẫm : (27/06/09)
- Bài Cho Người Bên Ấy (26/06/09)
- GIÁ NHƯ... (23/06/09)
- NGỎ LỜI (23/06/09)
- QUÊN - NHỚ (23/06/09)
Ý KIẾN TRAO ĐỔI